Hãy chiến đấu để qua được cửa hẹp. Vào đời, ai cũng ...

CHÚA NHẬT 21 THƯỜNG NIÊN - C

Is. 66,18-21; Dt. 12,5-7.11-13; Lc 13,22-30

 HÃY CHIẾN ĐẤU ĐỂ QUA ĐƯỢC CỬA HẸP

Vào đời, ai cũng muốn chọn cho mình một con đường tốt để đi. Đường tốt, là con đường đưa người ta mau tới đích. Muốn tìm được một con đường tốt, người ta phải chọn lựa thật kỹ. Bởi lẽ, có nhiều con đường đưa đến thảm bại và diệt vong.

Một Bác sĩ trẻ vừa tốt nghiệp ra trường đi xin việc làm, bước đầu thử việc giám đốc Bệnh viện nhận ngay, đồng thời phân công cô vào làm việc trong một khoa phòng Kế hoạch hóa gia đình của khoa sản, mấy tháng đầu cô Bác sĩ trẻ rất say mê công việc,

Phần vì mình vừa mới ra trường mà xin vào Bệnh viện nhận ngay, phần khác cố gắng phấn đấu làm tốt để rút ngắn khoảng cách thử việc, để sớm được hưởng chế độ biên chế. Đây là con đường ngắn nhất mà cô Bác sĩ trẻ chọn lựa.

Tuy nhiên, trong quá trình làm việc, cô Bác sĩ trẻ không ngày nào mà không căng thẳng, nhất là vào những khoảng khắc ban đêm, vì phải đối diện với biết bao nghịch cảnh thương đau của những bào thai bị người mẹ tự nguyện cắt vụn lôi ra. Trong khi đó, chính cô Bác sĩ trẻ cũng rất tích cực góp phần mình vào trong những tội ác đó.

Cứ như thế, từ ca này sang ca khác, từ ngày này qua ngày khác, từ tháng này qua tháng khác, những hình ảnh khủng khiếp đó, cứ từ hiện hình lên như một cuốn phim quay chậm làm cho cô Bác sĩ trẻ mất ăn mất ngủ. Đồng thời lương tâm thức tỉnh và tự hỏi mình phải chọn lựa như thế nào đây. Phải chăng đây là con đường hẹp Tin mừng, hay con đường rộng của tội ác?

Cô Bác sĩ đến tư vấn và xin lời khuyên: lương tâm hay lương tháng? Muốn bình an hay căng thẳng?, Cứu người hay giết người? Hạnh phúc tạm bợ đời này, hay hạnh phúc vĩnh cửu đời sau ? Xin cô hãy trả lời rồi tôi cho biết kết quả của chọn lựa.

Khi hướng dẫn các môn đệ của mình, Đức Giêsu cũng giới thiệu cho họ một con đường tốt để đi. Ngài mời gọi họ: “Hãy qua cửa hẹp mà vào, vì đường rộng thênh thang thì đưa đến diệt vong mà nhiều người lại qua đó. Còn cửa hẹp và đường chật thì đưa đến sự sống, nhưng ít người tìm được lối ấy”.

Mới nghe qua, có vẻ như lời giới thiệu trên chẳng hấp dẫn gì chúng ta. Bởi lối hẹp và đường chật thường gợi lên trong ta cảm giác tù túng và khó khăn. Lối hẹp khiến người ta liên tưởng đến những khuôn khổ cứng nhắc ràng buộc cuộc đời. Mà người ta thì không thích bị ràng buộc, càng không thích gò ép mình vào một khuôn phép.

Nhiều người trẻ vẫn quan niệm rằng, cuộc sống tự phát thích sao làm vậy. Tuổi trẻ phải được tự do bay nhảy vậy mới là sống! Cũng theo lẽ thường, người ta thích đi đường rộng và lối thênh thang. Bước đi trên đường rộng, người ta như thấy mình có thế giá hơn.

Đường rộng cho người ta cảm giác tự do, không gì ràng buộc cũng chẳng gì cản trở. Đường rộng cho phép người ta sống dễ dàng. Cái dễ dàng cho người ta cảm giác vui vẻ thoải mái. Cái dễ dàng cho người ta nhìn cuộc sống đầy màu hồng. Cái dễ dàng khiến người ta lạc quan và vui sống.

Thế nhưng, dường như đâu phải dễ dàng lúc nào cũng tốt cho ta. Không thể chối cãi rằng; lắm lúc cái dễ dàng lại khiến ta ù lì thụ động. Cái dễ dàng giết chết những nỗ lực cố gắng trong ta. Cái dễ dàng khiến ta khó lượng định được đâu là giá trị thực của cuộc sống. Đôi lúc, cuộc sống trở nên vô vị và chẳng còn gì hấp dẫn được ta vì nó quá dễ dàng.

Khi ta không phải cố gắng hay nỗ lực để sống, thật khó để ta lượng định được đâu là giá trị thực của cuộc sống. Nguy hiểm hơn, cái dễ dàng dễ gần với những cái bất chính. Cuộc sống bên ngoài luôn đầy những quyến rũ, và không bao giờ thiếu những quyến rũ bất chính như, xì ke, ma tuý, cờ bạc, mãi dâm, cá độ...

Làm sao ta có thể nói không và khước từ những quyến rũ ấy, nếu ta chỉ buông mình sống theo cái dễ dàng và tự nhiên của lòng mình? Làm sao ta có thể vươn mình lên cao trong khi ta vẫn chỉ muốn sống tự nhiên lè phè, hay vô  cảm chứ không muốn chiến đấu hết mình để rũ bỏ những gì đang kéo ghì ta xuống vực thẳm của tội ác và khổ đau?

Làm sao ta có thể thẳng tiến tới đích, nếu như ta vẫn cứ muốn ôm đồm dằng dai với những dây dưa níu kéo trên bước đường mình đi? Tất cả những dây dưa níu kéo tạo nên những thứ cồng kềnh trong cuộc đời ta. Ta không thích đi vào cửa hẹp, cuộc đời ta đã có quá nhiều thứ cồng kềnh như thế.

Ta có sẵn trong mình một cái tôi quá lớn. Ta ôm ấp trong mình tham vọng cao ngất. Ta thường nắm chặt trong vòng tay của mình nhiều điều đa mang và ích kỷ. Ta muốn giữ chặt trong đầu mình nhiều định kiến, và bảo thủ. Thế nên ta thấy quá khó để khép mình đi vào cửa hẹp. Bất chấp những khó khăn ấy, Đức Giêsu vẫn khẳng định rằng con đường đưa đến sự sống là con đường hẹp.

Trên con đường hẹp, người ta được bảo vệ trong những cái ranh giới nhất định. Con đường hẹp giúp ta sống là người hơn, giữ người ta trong cái khuôn khổ của luân thường đạo lý. Đường hẹp cũng giúp người ta dễ tiến thẳng về đích.

Đường hẹp giúp ta sống nghiêm túc và hiểu rõ hơn ý nghĩa cuộc đời của mình. Trên hành trình của một người môn đệ, Đức Giêsu đặt ra rất nhiều cánh cửa hẹp khác nhau, và mời gọi chúng ta bước vào.

Đó là cánh cửa hẹp của yêu thương: “hãy yêu kẻ thù và làm ơn cho kẻ ghét anh em. Hãy chúc lành cho kẻ nguyền rủa anh em và cầu nguyện cho kẻ vu khống anh em”.

Đó là cánh cửa hẹp của tha thứ: “Thầy không bảo anh em phải tha thứ đến 7 lần, nhưng là 70 lần 7” . Đó là cánh cửa hẹp của phục vụ: “vì con người đến không phải để được phục vụ, nhưng là để phục vụ và hiến dâng mạng sống mình làm giá chuộc muôn người”. Đó là cánh cửa hẹp của lòng thương xót: “anh em hãy có lòng thương xót như Cha anh em trên trời là Đấng xót thương” .

Đó còn có thể là những cánh cửa hẹp không xét đoán, không lên án, không loại trừ, và còn nhiều những cánh cửa hẹp khác. Đứng trước cánh cửa hẹp nào ta cũng thấy mình cũng ngại ngần lưỡng lự. Vì dường như cánh cửa nào cũng đòi ta phải thay đổi nhiều điều, bắt ta phải từ bỏ nhiều thứ.

Cho dù vậy, làm sao ta có thể chối cãi rằng đó là những con đường thật đẹp. Sống được như thế, cuộc đời ta sẽ cao quý và ý nghĩa biết bao. Có một điều có thể an ủi và khích lệ ta thật nhiều trong hành trình bước vào cửa hẹp.

Đó là những điều mà Đức Giêsu dạy không bao giờ là một lý thuyết suông. Chính Đức Giêsu đã sống như thế và Ngài đã đi trước mời ta bước theo sau. Bước vào những cánh cửa hẹp không phải là bước theo một mớ lý thuyết suông, nhưng là bước theo gương sống đẹp của một con người. Con người ấy có tên là Giêsu. Điều quan trọng là ta có dám đến và học cùng Ngài không?

Lạy CGS! Con đường hẹp là con đường tu thân, tề gia. Bước theo Chúa trên những con đường hẹp chúng con ước mong mỗi ngày mình có thật nhiều cơ hội để sửa mình.

Và được trở nên giống Chúa hơn. Xin cho chúng con luôn có đủ can đảm đến với Chúa và để Chúa cắt bỏ khỏi chúng con những vướng mắc cồng kềnh. Xin giúp chúng con dám mở rộng lòng mình ra với Chúa,

Để Chúa cất đi khỏi lòng trí chúng con những tham lam ôm đồm những thèm muốn bất chính và những khát mong lệch lạc. Mỗi ngày xin thêm cho chúng con một chút khiêm tốn để chúng con dễ chấp nhận con đường của Chúa hơn.

Xin thêm cho chúng con một chút quảng đại, để chúng con dám hy sinh bỏ mình. Xin thêm cho chúng con một chút tin tưởng để chúng con vững bước trên đường theo Chúa.

Và xin thêm cho chúng con một chút cố gắng, để vượt qua những khó khăn đang ghì kéo chúng con. Bước đi trên con đường hẹp bao giờ cũng khó.

Xin cho chúng con biết nhìn Chúa sống mỗi ngày được yêu mến Chúa hơn mỗi ngày, và chọn lựa con đường Chúa đã sống như một giá trị đẹp đẽ và ý nghĩa cho cuộc sống mỗi ngày của chúng con.u chuyện cô Bác  sĩ  trẻ ở trên cũng là của mỗi người chúng ta hôm nay. Amen. 

ANTÔN