Nếu hôm nay là ngày cuối cùng bạn sẽ làm gì?

NẾU NHU  HÔM NAY LÀ NGÀY CUỐI CÙNG BẠN SẼ LÀM GÌ?

Cuộc đời con người, dù muốn hay không, đều phải đi đến một điểm chung đó là cái chết. Không ai tránh được, cũng không ai mang theo được bất cứ điều gì ngoài những gì mình đã sống, đã yêu thương và đã để lại trong lòng người khác. Thế nhưng, nghịch lý thay, con người lại thường sống như thể mình sẽ không bao giờ chết, như thể thời gian là vô hạn và ngày mai chắc chắn còn đó.

Nếu hôm nay là ngày cuối cùng của cuộc đời, tôi sẽ làm gì? Câu hỏi ấy nghe qua tưởng chừng bi quan, nhưng thật ra lại là một câu hỏi rất cần thiết, rất nhân bản và đầy ánh sáng. Bởi chỉ khi dám đối diện với sự mong manh của kiếp người, ta mới học được cách sống cho ra sống.

1. Cuộc đời mỗi người chắc chắn phải chết

Không ai trong chúng ta được sinh ra để ở lại mãi nơi trần thế này. Từ lúc cất tiếng khóc chào đời, con người đã bắt đầu hành trình tiến về cái kết thúc của mình. Cái chết không phải là điều bất thường, nhưng là quy luật tất yếu của thân phận con người. Dẫu biết vậy, nhưng rất nhiều người vẫn sống hời hợt, sống vội vàng, sống như thể thời gian còn dài lắm. Ta trì hoãn việc yêu thương, trì hoãn việc làm điều tốt, trì hoãn cả việc hòa giải và tha thứ, để rồi có khi chưa kịp làm gì thì đã phải ra đi.

2. Nếu hôm nay là ngày cuối cùng của cuộc đời bạn, bạn sẽ làm gì?

Có lẽ lúc ấy, chúng ta sẽ không còn bận tâm đến tiền bạc, danh vọng hay những hơn thua nhỏ nhen. Ta sẽ muốn nói lời xin lỗi với người mình từng làm tổn thương, muốn nói lời cảm ơn với những ai đã âm thầm hy sinh cho mình, và nhất là muốn nói lời yêu thương mà bấy lâu nay ta đã ngại ngùng hoặc keo kiệt không muốn trao đi. Nếu hôm nay là ngày cuối cùng, chắc hẳn ta sẽ ước rằng mình đã sống khác đi:

  • ít ích kỷ hơn,
  • ít nóng giận hơn,
  • và nhiều bao dung hơn. 

3. Biết đời người là hữu hạn, sao con người vẫn còn sân si với nhau?

Đây là một câu hỏi đau đáu. Biết rằng rồi ai cũng phải chết, biết rằng chẳng mang theo được gì, thế nhưng con người vẫn tranh giành, đố kỵ, hơn thua, làm tổn thương nhau chỉ vì cái tôi quá lớn.

Ta dễ nổi giận vì những chuyện rất nhỏ, dễ cắt đứt tình nghĩa vì tự ái cá nhân, dễ làm đau đớn người khác chỉ để bảo vệ cái đúng của mình. Nhưng đến cuối đời, liệu những điều ấy có còn ý nghĩa gì không?  Có lẽ, điều khiến chúng ta hối tiếc nhất không phải là đã yêu thương quá nhiều, mà là đã yêu thương quá ít.

4. Hãy sống thật tỉnh thức, bạn sẽ vượt qua được những khó khăn

Sống tỉnh thức không phải là sống trong lo sợ cái chết, mà là sống ý thức rằng từng ngày mình đang sống là một ân ban. Người sống tỉnh thức biết trân trọng hiện tại, biết kiên nhẫn trước thử thách, biết tìm ý nghĩa ngay cả trong đau khổ.

Khi tỉnh thức, ta không để những giận hờn kéo dài, không để những điều tiêu cực chi phối toàn bộ đời sống mình. Chính sự tỉnh thức giúp con người đứng vững trước nghịch cảnh và vượt qua những khó khăn bằng niềm tin và hy vọng.

5. Người sống tỉnh thức chính là người khôn ngoan

Khôn ngoan không phải là người có nhiều mưu lược, mà là người biết chọn điều quan trọng nhất cho đời mình. Người khôn ngoan biết rằng tình yêu thương có giá trị hơn mọi thành công, và lòng nhân ái thì bền vững hơn mọi danh vọng. Họ sống sao cho khi nhìn lại, không phải hối tiếc vì đã sống vô nghĩa, mà có thể bình an vì đã sống trọn vẹn. 

Kết luận: Một lời cảnh tỉnh cho mỗi người chúng ta

Nếu hôm nay là ngày cuối cùng của bạn, bạn sẽ làm gì?”câu hỏi ấy không nhằm làm chúng ta sợ hãi, nhưng để đánh thức lương tâm, để mời gọi mỗi người sống tốt hơn ngay từ hôm nay. Hãy yêu thương nhau nhiều hơn, sống tử tế hơn, bao dung hơn và nhân hậu hơn. Đó không chỉ là đạo lý làm người, mà còn là trách nhiệm của mỗi chúng ta khi cùng sống chung, sống với và sống cho nhau trong một thế giới còn quá nhiều tổn thương. Bởi lẽ, đến cuối cùng, điều còn lại không phải là ta đã có gì, mà là ta đã sống và yêu thương như thế nào.

Ngày 07. 02. 2026

Anthony Nguyễn Ch ân H ồng. OH