CHĂM SÓC BỆNH NHÂN LÀ MỘT SỨ VỤ THIÊNG LIÊNG

QUA THÂN XÁC ĐẾN LINH HỒN BẤT DIỆT

(Cảm nghiệm tông đồ tại các cơ sở của Tỉnh Dòng)

NGÀY 04/9. Tu sinh phê-rô PHẠM ĐỨC TRÌNH

Khi mới bước vào hành trình ơn gọi nơi Dòng Trợ Thế Thánh Gioan Thiên Chúa, tôi chưa hiểu hết ý nghĩa của hai chữ “phục vụ”. Tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng chăm sóc bệnh nhân là giúp họ vượt qua những đau đớn của thân xác. Nhưng qua những ngày được sống và phục vụ, tôi dần nhận ra: chăm sóc bệnh nhân không chỉ là một công việc, mà là một sứ vụ và cũng là một con đường giúp tôi gặp gỡ Đức Kitô nơi những người đau khổ.

Đặc biệt, những ngày phục vụ tại khu điều trị giảm nhẹ đã để lại trong tôi nhiều cảm nghiệm sâu xa. Nơi đây có những bệnh nhân đang ở những chặng cuối của cuộc đời, khi sức khỏe, tiền tài và những gì con người thường coi là quan trọng dần trở nên nhỏ bé. Trước sự mong manh của sự sống, tôi nhận ra rằng điều con người cần nhất không phải là được người khác nhìn bằng ánh mắt thương hại, nhưng là được tôn trọng, yêu thương và hiện diện bên cạnh.

Mỗi lần bước vào khu điều trị, tôi như bước vào một thế giới rất khác. Ở đó, một hơi thở, một ánh mắt, một nụ cười hay một lời hỏi thăm cũng trở nên quý giá. Tôi hiểu rằng có những lúc chúng ta không thể chữa lành căn bệnh, nhưng vẫn có thể chữa lành một phần nỗi cô đơn bằng sự hiện diện và tình yêu thương.

Khi cúi xuống chăm sóc một bệnh nhân, tôi nhớ đến Đức Kitô, Đấng đã luôn cúi xuống trước những con người bé nhỏ và đau khổ. Một bàn tay lau sạch, một lần đỡ nâng, một bữa ăn được trao tận tình hay chỉ đơn giản là ngồi bên cạnh lắng nghe... những việc rất nhỏ ấy, nếu được thực hiện bằng tình yêu, lại trở thành những cử chỉ rất lớn trước mặt Thiên Chúa.

Chính nơi những thân phận yếu đau ấy, tôi học được bài học mà sách vở không thể dạy cho tôi: học cách cúi xuống, học cách lắng nghe, học cách kiên nhẫn và học cách yêu thương mà không mong được đáp lại. Tôi cũng nhận ra mình còn nhiều giới hạn. Có những lúc tôi mệt mỏi, vụng về, thiếu kiên nhẫn và chưa đủ quảng đại. Nhưng chính những giới hạn ấy lại giúp tôi hiểu rằng ơn gọi không phải là trở nên một con người hoàn hảo ngay lập tức, mà là mỗi ngày biết để Chúa uốn nắn mình trở nên người biết sống cho người khác hơn.

Tôi dần hiểu sâu hơn linh đạo của Hội Dòng: “Qua thân xác yếu hèn đến linh hồn bất diệt.” Tôi đến với bệnh nhân bằng đôi tay để chăm sóc thân xác, nhưng điều Thiên Chúa mời gọi tôi trao ban còn lớn hơn thế: một trái tim biết yêu thương, một sự hiện diện đem lại hy vọng và một ánh mắt giúp người đau khổ cảm nhận rằng họ không bị bỏ rơi.

Với tôi, được chăm sóc một người trong những ngày cuối đời là một đặc ân; được ở bên một người đang đau khổ là một ân sủng; và được phục vụ họ bằng tình yêu là một lời mời gọi cao quý trong hành trình ơn gọi Trợ Thế.

Có thể tôi chưa làm được những điều lớn lao. Nhưng tôi tin rằng, nếu mỗi ngày tôi biết cúi xuống trước một người đau khổ với một chút yêu thương chân thành, thì nơi đó tôi đang học cách gặp chính Đức Kitô.

Sứ vụ Trợ Thế không chỉ là giúp bệnh nhân sống thêm những ngày tháng, mà còn giúp họ sống những ngày còn lại trong tình yêu, phẩm giá và niềm hy vọng. Và cũng chính nơi những con người tưởng như đang ở tận cùng của sự yếu đuối ấy, tôi lại gặp một Thiên Chúa rất gần, rất thật: Thiên Chúa hiện diện trong từng nỗi đau, từng giọt nước mắt, từng hơi thở và trong từng cử chỉ yêu thương nhỏ bé của con người. Qua thân xác yếu hèn, tôi học cách chạm đến một linh hồn bất diệt.  Qua việc phục vụ người đau khổ, tôi học cách gặp gỡ chính Đức Kitô.